TT.GIÁO DỤC THƯỜNG XUYÊN QUẬN 12 ĐỀ CHÍNH THỨC (Đề có 01 trang) ĐỀ KIỂM TRA HỌC KỲ II NĂM HỌC 2016 - 2017 MÔN: VĂN– LỚP 11 Thời gian làm bài: 120 phút, không kể thời gian phát đề Họ và tên :Lớp Số báo danh.. I. PHẦN ĐỌC HIỂU (3,0 điểm) Đọc văn bản và trả lời câu 1 đến câu 4: Cây Ô-Liu và cây Sậy tranh cãi nhau xem ai chắc hơn và rắn hơn. Cây Ô-Liu cười cây Sậy vì gặp bất cứ cơn gió nào Sậy cũng cong xuống. Sậy lặng thinh. Dông bão chợt nổi lên. Sậy nghiêng ngả, lay động, uốn rạp xuống tận mặt đất, rồi vẫn còn nguyên vẹn. Ô-Liu chĩa cành nhánh ra chống đỡ gió, thế là gãy gục. (Truyện ngụ ngôn- NXB Thanh Niên 2003) Câu 1. Chỉ ra phương thức biểu đạt được sử dụng trong câu chuyện trên. Câu 2. Em hiểu thế nào về cách xử sự “lặng thinh” của Sậy? Câu 3. Em thích nhất chi tiết nào trong câu chuyện? Vì sao? Câu 4. Câu chuyện đã để lại một bài học về lẽ sống ở đời, đó là bài học gì? II. PHẦN TỰ LUẬN (7,0 điểm) Phân tích cảnh thiên nhiên và tâm trạng của nhân vật trữ tình trong đoạn thơ sau: Sóng gợn tràng giang buồn điệp diệp, Con thuyền xuôi mái nước song song, Thuyền về nước lại sầu trăm ngả; Củi một cành khô lạc mấy dòng. Lơ thơ cồn nhỏ gió điều hiu, Đâu tiếng làng xa vã chợ chiều Nắng xuống trời lên sâu chót vót; Sông dài trời rộng,bến cô liêu. (Huy Cận-Tràng giang,ngữ văn 11) ---Hết--- TRUNG TÂM GDTX QUẬN 12 ĐÁP ÁN ĐỀ KIỂM TRA HKII NĂM HỌC 2016-2017 MÔN: NGỮ VĂN KHỐI 11 Phần đọc hiểu (3 điểm) Câu 1:Phương thức: tự sự, miêu tả. Câu 2: Cách xử sự của Sậy thể hiện sự khiêm tốn vì biết đối thủ mạnh hơn mình. Câu 3: Tuỳ học sinh lựa chọn nhưng phải giải thích hợp lí Câu 4: Bài học: không nên tự cao, kiêu ngạo, xem thường khả năng người khác để chuốc lấy thất bại. 0.5 0.5 1.0 1.0 Phần tự luận (7 điểm) Yêu cầu hình thức : Đảm bảo cấu trúc nghị luận Có đủ phần mở bài, thân bài, kết bài. Mở bài nêu được vấn đề, thân bài triển khai được vấn đề, kết bài kết luận được vấn đề. Yêu cầu về kiến thức: * Mở bài - Giới thiệu về tác giả, tác phẩm. - Nêu khái quát nội dung của bài thơ. *Thân bài - Cảnh vật thiên nhiên: + Hình ảnh trung tâm là dòng TG- cảnh vật thiên nhiên trường cửu,vô biên,rợn ngợp với nỗi buồn mênh mông,bất tận. + Không gian thơ mở ra với tất cả các chiều hướng bao la,bát ngát của vũ trụ. + Thiên nhiên quạnh vắng,vạn vật cách rời,chia lìa:sự vật nhỏ bé thì mong manh trọi dạt giữa mênh mông sóng nước.Tạo vật to lớn thì trơ trọi,lạc lõng;không gian chiều hôm thiếu vắng âm thanh của sự sống. - Tâm trạng của nhân vật trữ tình: + Cái tôi cô đơn thấu cảm được sự nhỏ bé,bơ vơ trong vũ trụ rộng lớn. + Cái tôi lạc lõng cảm thấy mình trôi dạt trong thời gian,lưu lạc trong dòng đời. + Tâm trạng ẩn chứa nỗi sầu nhân thế,thời thế,vừa tiêu biểu cho cái tôi thời đại( thơ mới mang thi vị đường thi) - Nghệ thuật: + Thể thơ thất ngôn,trang nghiêm,cổ kính,thi liệu vừa mới mẻ vừa cổ điển. + Phép đối ngẫu trong két cấu,phép tương phản trong mô tả sự vật nhuần nhuyển linh hoạt. + Ngôn từ có sự phối thanh nhịp nhàng+từ láy=>tạo nên âm điệu trầm buồn trôi chảy triền miên. * Kết bài : Cảm nhận chung về bài thơ =>Bức tranh thiên nhiên đẹp-buồn cô đơn,tĩnh lặng.Nỗi sầu của cái tôi cô đơn trước vũ trụ rông lớn.Niềm khao khát hòa nhập với cuộc đời và lòng yêu quê hương đất nước thầm kín tha thiết của tác giả. 0.5 0.5 2.0 1.5 1.5
Tài liệu đính kèm: